Cô Vợ Giấu Mặt Của Tổng Tài - Chương 5: Khu Dân Cư Đắt Nhất Thành Phố Và Sự Ngạc Nhiên
Chương 5: Khu Dân Cư Đắt Nhất Thành Phố Và Sự Ngạc Nhiên
Địa chỉ mà Lục Tranh Hàn gửi cho Lâm Tiểu chỉ có bốn chữ: "Đế Hoàng Danh Viện".
Lâm Tiểu đã phải đọc lại tin nhắn ba lần, thậm chí còn lên mạng tìm kiếm để chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm. Đế Hoàng Danh Viện – cái tên này không một người dân nào trong thành phố không biết đến. Đó là khu dân cư sang trọng và đắt đỏ bậc nhất, nơi ở của giới siêu giàu, một biểu tượng của quyền lực và địa vị mà người bình thường chỉ có thể nhìn từ xa. Tên của nó, "Đế Hoàng", mang ý nghĩa của vua chúa, đủ để nói lên đẳng cấp của những người sống bên trong.
Anh ta hẹn cô đến đây xem nhà? Một kẻ thất nghiệp, nợ nần chồng chất? Chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây.
Đến ngày hẹn, Lâm Tiểu lái chiếc ô tô điện mini của mình đến điểm hẹn. Chiếc xe nhỏ nhắn, kinh tế, đã cùng cô rong ruổi khắp các nẻo đường để giao hàng, giờ đây trông thật lạc lõng và ọp ẹp khi tiến vào khu vực của những tòa biệt thự nguy nga. Cô thấy Lục Tranh Hàn đã đứng chờ ở gần cổng. Anh vẫn trong bộ trang phục đơn giản thường ngày, dáng vẻ thờ ơ, hoàn toàn đối lập với sự xa hoa xung quanh.
Anh mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ. Không gian chật hẹp của chiếc xe mini dường như bị khí chất của anh lấp đầy, tạo ra một cảm giác áp bức khó tả.
"Chúng ta vào thôi," anh nói.
Lâm Tiểu nắm chặt vô lăng, lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi mỏng. "Anh chắc chứ?" cô hỏi, giọng đầy lo lắng. "Em nghe nói bảo vệ ở đây... họ rất khinh người. Chiếc xe này của em..."
Cô biết rõ danh tiếng của đội bảo vệ ở Đế Hoàng Danh Viện. Họ được đào tạo chuyên nghiệp, và một trong những nhiệm vụ của họ là giữ cho "đẳng cấp" của khu dân cư được toàn vẹn bằng cách soi xét kỹ lưỡng tất cả những người ra vào. Một chiếc xe điện ọp ẹp như của cô, chắc chắn sẽ bị chặn lại và tra hỏi.
Lục Tranh Hàn chỉ liếc cô một cái, giọng bình thản đến lạ. "Cứ lái xe đến cổng đi."
Nghe lời anh, Lâm Tiểu hít một hơi sâu, cho xe từ từ lăn bánh về phía cánh cổng sắt khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo. Cô đã chuẩn bị sẵn trong đầu vài lời giải thích, rằng họ đến xem nhà theo lịch hẹn. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.
Thế nhưng, điều mà cô lo lắng đã không xảy ra.
Khi chiếc xe của cô chỉ còn cách trạm gác khoảng mười mét, một nhân viên bảo vệ trong bộ đồng phục trắng tinh tươm đã bước ra. Ánh mắt anh ta lướt qua biển số xe của cô. Gần như ngay lập tức, vẻ mặt nghiêm nghị của anh ta chuyển thành kinh ngạc, rồi nhanh chóng trở nên cung kính. Anh ta vội vàng đưa tay lên tai nghe, nói nhỏ vài câu, rồi đứng thẳng người.
Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra.
Lâm Tiểu còn đang ngơ ngác, thì một cảnh tượng còn gây sốc hơn diễn ra. Khi cô lái xe đi ngang qua trạm gác, toàn bộ đội bảo vệ đang đứng ở đó, khoảng năm, sáu người, đồng loạt cúi đầu 90 độ một cách trang nghiêm và kính cẩn. Họ không hỏi một lời, không yêu cầu bất kỳ giấy tờ nào, chỉ có sự im lặng và thái độ phục tùng tuyệt đối.
Lâm Tiểu hoàn toàn choáng váng.
Cô đạp phanh theo quán tính, chiếc xe dừng lại ngay giữa lối vào. Cô quay phắt sang nhìn người đàn ông bên cạnh, đôi mắt mở to đầy hoang mang và khó hiểu. "Chuyện... chuyện này là sao?"
Lục Tranh Hàn, người gây ra tất cả sự kinh ngạc này, lại chỉ lười biếng dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh chỉ nhún vai một cái, vẻ mặt bình thản như thể đây là chuyện hiển nhiên nhất trên đời. "Chắc họ nhận nhầm người thôi. Vào trong đi."
Nhận nhầm người? Lời giải thích này quá gượng gạo. Cả một đội bảo vệ chuyên nghiệp lại có thể cùng lúc "nhận nhầm" và cúi đầu trước một chiếc xe điện mini sao?
Một mớ suy nghĩ hỗn loạn bắt đầu quay cuồng trong đầu Lâm Tiểu. Những nghi ngờ mơ hồ về thân phận thật của anh, những chi tiết mâu thuẫn mà cô từng bỏ qua, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cây bút máy hàng hiệu. Khí chất hơn người. Và bây giờ là thái độ cung kính của đội bảo vệ ở khu dân cư đắt đỏ nhất thành phố.
Cô cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý để trấn an chính mình. Có lẽ nào... anh ta làm việc ở đây? Một tài xế, một quản gia, hay một trợ lý cho một nhân vật tai to mặt lớn nào đó? Lời giải thích này có vẻ hợp lý hơn là việc anh chính là chủ nhân ở đây.
Dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối, Lâm Tiểu buộc phải khởi động xe, lái vào bên trong. Chiếc ô tô điện mini nhỏ bé lăn bánh trên con đường nội khu được trải nhựa phẳng lì, đi qua những đài phun nước lộng lẫy và những khu vườn được cắt tỉa công phu. Sự tương phản giữa chiếc xe và khung cảnh xung quanh càng làm nổi bật sự kỳ quặc của tình huống.
Đây là lần đầu tiên, một mầm mống nghi ngờ rõ rệt và nghiêm túc về người chồng bí ẩn của mình được gieo vào lòng Lâm Tiểu. Cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản đó, nhưng cô biết, đằng sau sự bình thản ấy, chắc chắn là một bí mật mà cô chưa thể chạm tới.
Comments
Post a Comment