Đại Tiểu Thư Giả Dạng - Chương 1: Bà Nội Trợ Hoàn Hảo

 Chương 1: Bà Nội Trợ Hoàn Hảo

Tiếng "tít tít" đều đều của máy pha cà phê vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm trong căn biệt thự sang trọng. An Hạ Vy, tạp dề vẫn còn vương chút bột mì, khéo léo đặt đĩa trứng ốp la được tạo hình trái tim hoàn hảo bên cạnh ly cà phê đen nóng hổi vừa pha xong. Mọi thứ đã sẵn sàng trên bàn ăn, đúng sáu giờ ba mươi phút, không sai một giây.

Ba năm kết hôn, cô đã biến mình thành một chiếc đồng hồ sinh học chuẩn xác đến từng tích tắc, một quản gia tận tụy không lương cho nhà họ Trần.

"Dậy rồi đấy à?"

Giọng nói chua ngoa quen thuộc vang lên từ phía cầu thang. Bà Phương, mẹ chồng cô, khoác trên mình bộ đồ ngủ bằng lụa đắt tiền, nhăn mặt nhìn bàn ăn.

"Thưa mẹ, con đã chuẩn bị xong bữa sáng." Hạ Vy mỉm cười dịu dàng, một nụ cười đã trở thành phản xạ.

Bà Phương không đáp, lướt qua cô như một cơn gió lạnh, ngồi vào bàn. Ngay sau đó, Trần Kiều Anh, cô em chồng đỏng đảnh, cũng ngáp dài bước xuống, tay còn cầm chiếc điện thoại đời mới nhất.

"Chị dâu, sao hôm nay cà phê nhạt thế? Chị không biết gu của em là phải đậm hơn một chút à?" Kiều Anh nhíu mày sau khi nhấp một ngụm, đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, tạo ra một âm thanh chói tai.

"Thế à? Để chị đi pha lại cho em ly khác." Hạ Vy vẫn giữ nụ cười, không một chút tỏ ra khó chịu.

"Thôi khỏi, mất cả hứng." Kiều Anh bĩu môi, quay sang nũng nịu với mẹ. "Mẹ xem, cuối tuần này thương hiệu YSL ra bộ sưu tập mới, bạn con đứa nào cũng có thiệp mời rồi."

Bà Phương lập tức cưng chiều dỗ dành con gái: "Được rồi, được rồi, lát nữa mẹ bảo anh con mua cho. Con gái của mẹ sao có thể thua kém bạn bè được."

Hạ Vy lặng lẽ quay vào bếp, đôi vai hơi chùng xuống sau lớp áo. Cô nghe rõ từng lời, trái tim quen với cảm giác bị xem như không khí. Cô nhìn lướt qua bộ ấm trà sứ men ngọc trên kệ bếp. Đó là hàng Thanh Càn Long chính hiệu, một món quà mừng cưới mà người bạn thân của cô đã tặng. Khi mang về đây, cô chỉ nói dối là đồ gốm sứ bình thường mua ở chợ cuối tuần, vì cô biết, trong mắt nhà họ Trần, một người vợ mồ côi như cô không thể nào sở hữu thứ gì quý giá. Họ sẽ chỉ cho rằng cô đang cố khoe khoang một cách lố bịch.

Sự sắc bén trong cô đã bị chính cô mài mòn đi để vừa vặn với khuôn khổ của một người vợ hiền, một nàng dâu thảo. Đôi lúc, khi một mình đối diện với tấm gương, cô tự hỏi mình có còn nhận ra người phụ nữ với ánh mắt sắc sảo, người từng khuấy đảo thương trường chỉ bằng vài phân tích trên bàn giấy hay không. Nhưng rồi cô lại tự trấn an, tất cả là vì Trần Khải Minh, vì tình yêu cô dành cho anh.

"Anh về rồi đây!"

Giọng nói trầm ấm của Khải Minh vang lên từ cửa chính là âm thanh duy nhất trong ngày mà cô mong chờ. Anh bước vào, dáng vẻ mệt mỏi sau một đêm làm việc. Hạ Vy vội vàng bước ra, đôi mắt sáng lên.

"Anh về rồi, anh mệt không? Em đã chuẩn bị bữa sáng và nước ấm cho anh..."

"Cảm ơn em." Khải Minh mỉm cười, nụ cười đủ sức xua tan mọi mệt mỏi trong cô. Anh đưa chiếc cặp tài liệu cho cô, tiện thể cởi áo khoác ngoài. "Dự án lần này khó nhằn thật."

"Khó khăn nào rồi cũng sẽ qua thôi anh." Cô đón lấy chiếc áo, treo nó lên móc cẩn thận. Bàn tay cô vô tình lướt qua túi áo, cảm nhận được một vật thể cứng, nhỏ. Không phải bao thuốc lá, cũng không phải bật lửa quen thuộc của anh. Một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu cô, nhưng cô nhanh chóng gạt đi. Chắc chỉ là một món đồ lặt vặt nào đó thôi.

Bà Phương thấy con trai về thì vồn vã: "Minh, con trai của mẹ vất vả rồi. Lại đây ăn sáng đi cho nóng."

Trong bữa ăn, không khí hoàn toàn thay đổi. Mọi sự chú ý đều đổ dồn về Khải Minh. Bà Phương liên tục gắp thức ăn cho anh, còn Kiều Anh thì ríu rít kể chuyện trường lớp, thỉnh thoảng lại nũng nịu đòi quà. Hạ Vy ngồi bên cạnh, lặng lẽ ăn phần của mình, thỉnh thoảng lại rót thêm nước cho chồng. Đối với cô, chỉ cần được nhìn thấy anh, được ở bên cạnh anh như thế này, mọi sự hy sinh đều trở nên đáng giá. Cô yêu anh, yêu đến mức sẵn sàng chôn vùi quá khứ huy hoàng của mình, chấp nhận trở thành cái bóng bên cạnh anh.

Khi Khải Minh đứng dậy chuẩn bị đi tắm, anh nói với theo: "Hạ Vy, tối nay anh có một bữa tiệc quan trọng với đối tác, có thể sẽ về muộn."

"Vâng, anh cứ đi đi, em ở nhà đợi anh." Cô đáp, không một chút nghi ngờ.

Nhưng khi cô dọn dẹp bát đĩa, ánh mắt cô vô tình liếc qua màn hình điện thoại của Khải Minh để trên bàn, nó vừa sáng lên vì có tin nhắn đến. Là một dãy số lạ, không lưu tên.

Khải Minh, cảm ơn anh vì chiếc vòng tay tối qua. Em thích nó lắm. Hẹn gặp anh tối nay nhé, Mộc Lan.

Bàn tay đang cầm chiếc đĩa của Hạ Vy khựng lại giữa không trung. Mộc Lan? Cái tên đẹp đẽ nhưng xa lạ. Trái tim cô bỗng nhói lên một cái. Vật thể cứng trong túi áo anh lúc sáng... là một chiếc vòng tay sao? Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho nhịp thở bình ổn. Không, không thể nào. Chắc chỉ là đối tác hay bạn bè bình thường thôi. Khải Minh yêu cô, anh sẽ không bao giờ phản bội cô.

Cô tự thuyết phục mình như vậy, nhưng hình ảnh dòng tin nhắn cứ lởn vởn trong đầu, gieo vào lòng cô một hạt mầm hoài nghi lạnh lẽo, một cảm giác bất an mà đã từ rất lâu rồi cô mới cảm nhận lại. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, nhưng trong lòng lại cảm thấy một cơn gió lạnh đang từ từ nổi lên.

Đọc chương tiếp theo.

👉 Nghe giọng đọc cảm xúc tại:  Đại Tiểu Thư Giả Dạng Tập 1: Bị Chồng Phản Bội, Mẹ Chồng Sỉ Nhục Và Cái Kết Của 3 Năm Hôn Nhân

Comments

Popular posts from this blog

Lửa Thử Lụa – Chương 01: Xưởng lụa "Vân Diệp"

Mục lục truyện – Lửa Thử Lụa – Truyện ngôn tình hiện đại cảm động (48 chương)

Mục lục truyện - Bàn Cờ Đế Vương - Truyện Ngôn Tình Ngắn