Bàn Cờ Đế Vương - Chương 11: Sự Thật Của Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 11: Sự Thật Của Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Trong phòng VIP ở tầng cao nhất của khách sạn Đế Vương, không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn ở sảnh tiệc bên dưới.
Một vài vị lão nhân tóc hoa râm, khí chất phi phàm, đang ngồi trên sofa thưởng trà. Người ngồi ở vị trí trung tâm chính là Cố lão, một trong Tứ Đại Trụ của Đế Kinh, người mà Hoàng Kiều Anh vừa gọi điện. Họ đang xem trực tiếp toàn bộ diễn biến ở sảnh tiệc qua một màn hình lớn có độ phân giải cao, giống như đang xem một vở kịch được dàn dựng công phu.
"Con bé nhà họ Hoàng ra tay vẫn sắc sảo như vậy," Cố lão cười ha hả, tay vuốt chòm râu bạc. "Chỉ một màn xuất hiện thôi mà đã khiến cả cái chợ nhỏ ở dưới đó gà bay chó sủa rồi."
Hoàng Kiều Anh, đang ngồi đối diện, khẽ mỉm cười đáp lễ. "Cháu chỉ đang dọn dẹp chút rác rưởi thôi ạ. Để lâu ngày bốc mùi, ảnh hưởng đến môi trường."
Trịnh Quân Vũ ngồi bên cạnh cô, rót cho cô một tách trà nóng, ánh mắt tràn ngập vẻ cưng chiều. "Em đã cho họ đủ thời gian để tận hưởng rồi. Giờ là lúc hạ màn thực sự."
"Vẫn còn một màn cao trào nữa," Hoàng Kiều Anh nói, mắt vẫn không rời màn hình, nơi Mạc Vỹ Khang đang bị đám phóng viên vây chặt, mặt mày trắng bệch, lúng túng như một con gà mắc tóc. "Một vở kịch hay thì phải có đủ hỉ, nộ, ái, ố. Phải để cho nhân vật chính trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc, từ thiên đường rơi xuống địa ngục, như vậy khán giả mới thấy thỏa mãn."
Cố lão gật gù. "Được! Vậy chúng ta cứ ở đây thưởng trà, chờ xem màn kịch hay của cháu."
Dưới sảnh tiệc, Mạc Vỹ Khang đang ở trong tình trạng tồi tệ nhất đời mình. Hắn bị bao vây, những câu hỏi sắc như dao găm liên tục phóng về phía hắn.
"Giám đốc Mạc, người phụ nữ đó thật sự là vợ cũ của anh sao?"
"Mạc thiếu phu nhân tương lai là cô Lâm Yến Nhi, vậy mối quan hệ giữa ba người là như thế nào?"
"Tại sao Tổng tài Trịnh Quân Vũ lại đợi cô ấy? Mạc thị và Trịnh thị có mối quan hệ hợp tác nào sao?"
Mỗi câu hỏi là một nhát búa giáng mạnh vào đầu óc đang quay cuồng của hắn. Hắn muốn hét lên, muốn chửi rủa, nhưng lại không thể. Hắn chỉ có thể lắp bắp. "Không... không phải... đó là hiểu lầm..."
Đúng lúc hắn sắp sụp đổ dưới áp lực, đám đông lại một lần nữa xôn xao.
Trịnh Quân Vũ và Hoàng Kiều Anh đang cùng nhau bước xuống từ cầu thang lớn. Anh vẫn khoác tay cô, mỗi bước đi đều toát ra sự ăn ý và quyền lực tuyệt đối. Đi ngay sau họ là ngài Peterson, vị CEO của A&T, với vẻ mặt đằng đằng sát khí.
Sự xuất hiện của họ khiến tất cả mọi người im bặt. Máy ảnh lại được giơ lên, chĩa thẳng về phía họ.
Ngài Peterson, với sự giúp đỡ của một phiên dịch đứng cạnh, là người lên tiếng đầu tiên. Giọng ông ta vang vọng khắp khán phòng, lạnh lẽo và đầy thất vọng.
"Mạc Vỹ Khang! Tôi thực sự, thực sự vô cùng thất vọng! Tập đoàn A&T chúng tôi lựa chọn đối tác không chỉ dựa trên tiềm năng, mà còn dựa trên sự tín nhiệm và nhân phẩm của người lãnh đạo. Nhưng tối nay, cậu đã cho tôi thấy, nhân phẩm của cậu có vấn đề nghiêm trọng!"
Mạc Vỹ Khang mặt cắt không còn giọt máu. Hắn vội vàng bước tới, cố gắng giải thích.
"Mr. Peterson! Trịnh tổng! Đây chỉ là hiểu lầm thôi! Tôi và cô ta... Hoàng Kiều Anh... chúng tôi đã ly hôn rồi! Cô ta đến đây để phá rối, để hủy hoại danh dự của tôi!"
Hắn chỉ tay về phía Hoàng Kiều Anh, như thể cô là nguồn cơn của mọi tội lỗi.
"Phá rối ư?" Hoàng Kiều Anh khẽ bật cười, một tiếng cười trong trẻo nhưng lại khiến Mạc Vỹ Khang lạnh sống lưng.
Nhưng người đáp lại hắn không phải là cô.
Trịnh Quân Vũ tiến lên một bước, đứng che chắn trước mặt Hoàng Kiều Anh. Anh nhìn Mạc Vỹ Khang, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một vật bẩn thỉu.
"Hiểu lầm? Mạc Vỹ Khang, anh có bao giờ tự hỏi, tại sao A&T, một tập đoàn đa quốc gia, lại đồng ý ký một bản hợp đồng béo bở như vậy với một công ty nhỏ bé, không có danh tiếng như Mạc thị không?"
Câu hỏi của Trịnh Quân Vũ như một nhát dao đâm thẳng vào tim đen của Mạc Vỹ Khang. Hắn sững sờ, không trả lời được.
Trịnh Quân Vũ không đợi hắn trả lời. Anh quay về phía đám đông và giới truyền thông, giọng nói uy quyền vang lên, rõ ràng từng chữ.
"Bởi vì tôi đã giới thiệu."
Một sự xôn xao lại nổi lên.
"Nhưng," Trịnh Quân Vũ nói tiếp, giọng điệu chuyển sang đầy mỉa mai, "tôi giới thiệu không phải vì nhìn trúng năng lực của Mạc thị."
Anh dừng lại một giây, để cho sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, rồi đột ngột đưa tay về phía Hoàng Kiều Anh đang đứng bình thản bên cạnh.
"Mà là vì nể mặt cô ấy."
BOM!
Tất cả mọi người đều hóa đá. Lời nói của Trịnh Quân Vũ còn gây chấn động hơn bất cứ tin tức giật gân nào.
Nhưng màn kịch hay vẫn chưa dừng lại.
Trịnh Quân Vũ nhìn thẳng vào Mạc Vỹ Khang, ánh mắt sắc như dao. "Không chỉ lần này. Ba năm qua, những đối tác lớn mà Mạc thị đột nhiên có được, những khoản vay ngân hàng tưởng chừng không thể lại được duyệt vào phút chót, những khó khăn về vốn mà các người vượt qua một cách thần kỳ... có bao giờ anh tự hỏi tại sao may mắn lại luôn mỉm cười với mình không, Mạc Vỹ Khang?"
Anh để cho câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, gặm nhấm tâm trí của Mạc Vỹ Khang.
"Tất cả," Trịnh Quân Vũ nói, giọng đanh lại, "đều là do Kiều Anh ở phía sau, dùng quan hệ và uy tín của chính cô ấy để đi cầu xin giúp đỡ cho anh. Người phụ nữ mà các người gọi là 'vô dụng', là 'đồ ăn bám', chính là người đã một tay chống đỡ cả cái Mạc gia sắp sụp đổ này suốt ba năm qua!" 1
Sự thật được phơi bày. Một sự thật tàn nhẫn và trần trụi.
Đầu óc Mạc Vỹ Khang nổ tung. Hàng loạt ký ức mờ nhạt đột nhiên hiện về một cách rõ nét. Một lần, một đối tác khó tính đột nhiên thay đổi thái độ sau khi Hoàng Kiều Anh "vô tình" làm đổ trà lên người ông ta và nói một câu xin lỗi. Một lần khác, một khoản vay ngân hàng sắp đến hạn thì giám đốc chi nhánh lại bất ngờ gọi điện gia hạn với lý do "có cấp trên chỉ thị". Những chuyện mà hắn vẫn luôn cho là do may mắn, do tài năng của mình, giờ đây đều hiện ra với một lời giải thích hoàn toàn khác.
Hắn nhìn Hoàng Kiều Anh, người vợ mà hắn vừa ruồng bỏ. Ánh mắt hắn không còn sự giận dữ, mà là sự kinh hoàng, là sự không thể tin nổi. Thế giới mà hắn vẫn luôn tự hào, hóa ra chỉ là một lời nói dối do chính người phụ nữ này tạo ra.
Hắn lảo đảo lùi lại, va vào một chiếc bàn, làm đổ vỡ cả ly tách.
Ngài Peterson thấy vậy, liền bồi thêm một đòn chí mạng. "Với tư cách là CEO của tập đoàn A&T, và với sự chứng kiến của Tổng tài Trịnh Quân Vũ đây, tôi chính thức tuyên bố: Hợp đồng hợp tác chiến lược giữa A&T và Mạc thị, từ giờ phút này, chính thức bị hủy bỏ!" 2
"Á!"
Lâm Yến Nhi hét lên một tiếng chói tai rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Bà Mạc Lan và Mạc Lệ Sa thì như mất hồn, ngã quỵ xuống ghế.
Toàn bộ sảnh tiệc nổ tung với tiếng máy ảnh và những câu hỏi dồn dập của phóng viên.
Nhưng Mạc Vỹ Khang không còn nghe thấy gì nữa. Tai hắn ù đi. Hắn quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ánh mắt trống rỗng dại ra nhìn Hoàng Kiều Anh. Hắn muốn nói gì đó, muốn hỏi "Tại sao?", nhưng cổ họng hắn khô khốc, không thể phát ra âm thanh.
Thứ duy nhất hắn nhận lại được, là ánh mắt bình thản đến tàn nhẫn của cô. Cô chỉ đứng đó, bên cạnh Trịnh Quân Vũ, lặng lẽ nhìn hắn, nhìn thế giới của hắn sụp đổ tan tành. Ánh mắt đó không có sự hả hê, không có sự đắc thắng, chỉ có sự lạnh lùng xa cách của một vị thần đang nhìn xuống một con kiến hôi.
Sự thờ ơ của cô, mới chính là sự trừng phạt đau đớn nhất.
Comments
Post a Comment