Bàn Cờ Đế Vương - Chương 12: Lời Phán Quyết Của Đế Vương

 Chương 12: Lời Phán Quyết Của Đế Vương

Sảnh tiệc Đế Vương giờ đây không khác gì một chiến trường sau trận cuồng phong.

Mạc Vỹ Khang quỳ sụp dưới sàn, linh hồn như đã bị rút cạn. Bà Mạc Lan và Mạc Lệ Sa khóc không thành tiếng, ngồi bệt xuống đất với vẻ mặt thất thần. Lâm Yến Nhi sau khi được nhân viên y tế sơ cứu đã tỉnh lại, nhưng chỉ có thể ngồi co ro trong một góc, run rẩy và sợ hãi, ánh hào quang của một ngôi sao đã tan biến không còn một dấu vết.

Giới truyền thông thì như những con cá mập đánh hơi thấy mùi máu, điên cuồng chĩa máy ảnh và micro về phía gia đình Mạc, cố gắng ghi lại từng khoảnh khắc nhục nhã nhất của họ.

Giữa tâm bão của sự hỗn loạn đó, chỉ có một nơi là tĩnh lặng.

Hoàng Kiều Anh đứng đó, bình thản và cao ngạo. Trịnh Quân Vũ đã lùi lại nửa bước, nhường lại sân khấu chính cho cô. Anh biết, màn kịch này là do cô đạo diễn, và cô phải là người tự tay hạ màn.

Cô chậm rãi bước tới, đôi giày cao gót pha lê không gây ra một tiếng động nào trên tấm thảm nhung đỏ thẫm. Mỗi bước đi của cô đều như giẫm lên dây thần kinh đang căng như chão của Mạc Vỹ Khang. Đám đông phóng viên cũng tự động im lặng, họ biết, màn kịch hay nhất vẫn còn ở phía trước.

Cô dừng lại ngay trước mặt Mạc Vỹ Khang, người đang quỳ dưới chân cô. Ánh mắt cô không có sự thương hại, không có sự hả hê, chỉ có sự lạnh lẽo của một vị quan tòa đang nhìn xuống một tên tử tù.

"Mạc Vỹ Khang," giọng cô vang lên, trong trẻo nhưng lại khiến người ta cảm thấy rét buốt. "Ba năm trước, trong lễ tốt nghiệp của tôi, khi anh cầu hôn, anh đã nói những gì, anh còn nhớ không?"

Mạc Vỹ Khang ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt và tuyệt vọng lên nhìn cô, không nói được lời nào.

Hoàng Kiều Anh cười nhạt. "Anh nói, anh không có gì trong tay, chỉ có một trái tim yêu tôi. Anh nói, chỉ cần tôi ở bên cạnh, anh sẽ cho tôi một gia đình hạnh phúc. Anh nói, chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng, cùng nhau xây dựng nên sự nghiệp của Mạc gia."

Cô kể lại từng lời hứa hẹn, không phải với sự hoài niệm, mà như đang nhắc lại một trò cười. "Tôi đã tin. Tôi đã từ bỏ cơ hội ở lại Đế Kinh, từ bỏ tương lai xán lạn của mình, để đến Hải Châu này, giấu đi thân phận, cùng anh sống trong một căn nhà thuê chật hẹp. Tôi đã tin vào cái gọi là 'cùng nhau cố gắng'."

Cô khẽ cúi người xuống một chút, để hắn có thể nhìn rõ hơn sự mỉa mai trong mắt cô.

"Nhưng anh có biết không? Cái gọi là 'cùng nhau cố gắng' của chúng ta, thực chất là gì?"

"Hợp đồng đầu tiên của anh với Vương thị, anh nói là do anh may mắn thuyết phục được họ? Là tôi đã phải dùng một chai rượu vang Romanée-Conti phiên bản giới hạn từ hầm rượu của cha tôi để đổi lấy một bữa ăn với vợ của chủ tịch Vương, chỉ để bà ấy nói giúp cho anh một câu."

"Dự án ở khu Đông thành phố mà anh suýt mất trắng vì thiếu vốn, anh nói là do thành ý của anh đã làm ngân hàng cảm động? Là tôi đã phải gọi điện nhờ một người chú trong gia đình, dùng danh dự của ông ấy để đứng ra bảo lãnh cho khoản vay của anh."

"Và cả bản hợp đồng trăm tỷ với A&T này nữa," cô nói, giọng ngày càng lạnh. "Anh thực sự nghĩ rằng, với chút tài mọn của anh, mà có thể khiến ngài Peterson để vào mắt sao?"

Mỗi một câu nói của Hoàng Kiều Anh là một nhát dao đâm sâu vào lòng tự trọng vốn đã vỡ nát của Mạc Vỹ Khang. Hắn há hốc miệng, toàn thân run rẩy. Hóa ra, tất cả những gì hắn tự hào, tất cả những thành tựu mà hắn cho là của mình, đều là do cô ban cho. Hắn, từ đầu đến cuối, chỉ là một thằng hề.

Hoàng Kiều Anh đứng thẳng người dậy, ánh mắt quét qua cả bà Mạc Lan và Mạc Lệ Sa đang ngồi dưới sàn.

"Các người gọi tôi là quân tốt đã hết giá trị," cô nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ. "Các người nói đúng một nửa."

Cô dừng lại, để cho sự im lặng bao trùm.

"Tôi đúng là một quân cờ. Nhưng không phải quân tốt của các người."

Ánh mắt cô trở nên sắc bén như một lưỡi gươm. "Mà các người, mới chính là những quân tốt trên bàn cờ của tôi."

Một lời tuyên bố đầy quyền lực khiến cả khán phòng phải nín thở.

"Ba năm qua," cô nói tiếp, "tôi đã cho các người một giấc mơ. Tôi đã dùng sự nhẫn nhịn của mình để xây cho các người một tòa lâu đài bằng cát, để các người được tận hưởng cảm giác đứng trên đỉnh cao, được tận hưởng sự ngưỡng mộ của người đời."

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Mạc Vỹ Khang.

"Bây giờ, tôi chỉ đơn giản là thu tay về."

Một sự im lặng tuyệt đối.

"Mạc Vỹ Khang," giọng Hoàng Kiều Anh đanh lại, từng chữ một như lời phán quyết cuối cùng. "Anh hãy nhớ kỹ lời tôi nói hôm nay. Mạc gia có được ngày hôm nay là vì có tôi." 1

Cô ngừng một nhịp, rồi kết liễu hắn bằng một câu nói tàn nhẫn nhất.

"Và Mạc gia, từ ngày mai, sẽ tan rã, cũng là vì không có tôi." 2

Nói xong, cô không thèm nhìn hắn thêm một giây nào nữa. Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành. Sự trừng phạt đã được thực thi. Cô xoay người một cách dứt khoát.

Trịnh Quân Vũ đang đứng đợi cô, trong mắt anh là sự tự hào và một chút đau lòng không thể che giấu. Anh đưa tay ra cho cô.

Khi họ chuẩn bị rời đi, bỏ lại phía sau một Mạc gia đã hoàn toàn sụp đổ, thì từ cửa chính, quản gia Trần Cẩn đột nhiên xuất hiện. Đi sau lưng ông là bốn người đàn ông mặc vest đen, dáng người cao lớn, toát ra một khí thế lạnh lùng, kỷ luật của những vệ sĩ chuyên nghiệp.

Chú Cẩn bước nhanh qua đám đông hỗn loạn, đến trước mặt Hoàng Kiều Anh và cúi đầu thật sâu.

"Tiểu thư," giọng ông kính cẩn nhưng đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy. "Mọi việc đã xong. Lão gia và các vị trưởng lão ở Đế Kinh đang đợi tin của cô."

Sau đó, ông khoác lên vai cô một chiếc áo choàng cashmere màu trắng ngà sang trọng, che đi tấm lưng trần của cô khỏi không khí lạnh và những ánh mắt tò mò. Hành động này vừa thể hiện sự chăm sóc, vừa ngầm khẳng định một thân phận cao quý không thể với tới.

Cánh cửa khách sạn Đế Vương một lần nữa mở ra.

Hoàng Kiều Anh, một bên là Trịnh Quân Vũ, vị bá chủ của Hải Châu, một bên là quản gia Trần Cẩn và dàn vệ sĩ đầy uy quyền, cùng nhau bước ra ngoài.

Cụm từ "Lão gia" và "Đế Kinh" mà chú Cẩn vừa nói, lại một lần nữa gieo vào lòng tất cả mọi người một câu hỏi đầy choáng váng: Người phụ nữ này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Đọc chương tiếp theo.

👉 Nghe giọng đọc cảm xúc tại:  Tập 1 Bàn cờ đế vương

Comments

Popular posts from this blog

Lửa Thử Lụa – Chương 01: Xưởng lụa "Vân Diệp"

Mục lục truyện – Lửa Thử Lụa – Truyện ngôn tình hiện đại cảm động (48 chương)

Mục lục truyện - Bàn Cờ Đế Vương - Truyện Ngôn Tình Ngắn