Bàn Cờ Đế Vương - Chương 9: Khách Không Mời

 Chương 9: Khách Không Mời

Bảy giờ tối, khách sạn Đế Vương sáng rực như một cung điện.

Dòng xe sang nối đuôi nhau tiến vào sảnh chính. Ánh đèn flash từ giới truyền thông không ngừng lóe lên, trải dài hai bên thảm đỏ. Tối nay, sảnh tiệc Đế Vương, nơi xa hoa bậc nhất Hải Châu, đã được Mạc thị bao trọn để tổ chức buổi lễ ký kết và tiệc ăn mừng hợp đồng trăm tỷ với tập đoàn A&T. Sự kiện này không chỉ là một cột mốc của Mạc thị, mà còn là một sự kiện lớn thu hút sự chú ý của toàn bộ giới thượng lưu trong thành phố.

Đứng ở vị trí trung tâm, Mạc Vỹ Khang trong bộ vest Zegna lịch lãm, tay trong tay với Lâm Yến Nhi lộng lẫy trong chiếc váy Dior, đang mỉm cười đón khách. Hắn chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn và đắc ý đến thế. Mọi ánh mắt ngưỡng mộ, mọi lời chúc tụng, mọi ống kính máy ảnh đều hướng về hắn. Hắn chính là tâm điểm của đêm nay, là ngôi sao đang lên của Hải Châu.

"Giám đốc Mạc, chúc mừng nhé! Đúng là tuổi trẻ tài cao!"

"Cô Lâm Yến Nhi hôm nay đẹp quá, thật xứng đôi với giám đốc Mạc!"

Bà Mạc Lan và Mạc Lệ Sa cũng đứng bên cạnh, mặt mày hớn hở, tự hào ra mặt. Họ bận rộn khoe khoang về sự thành công của Mạc Vỹ Khang với những bà phu nhân khác, không quên bóng gió về một đám cưới sắp diễn ra.

Trong mắt họ, Hoàng Kiều Anh giờ chỉ còn là một vết nhơ của quá khứ, một người vợ cũ thất bại đã bị đá ra khỏi cửa một cách không thương tiếc. Họ chắc chắn rằng giờ này cô ta đang ở một góc nào đó gặm nhấm nỗi đau khổ và ghen tị.

Không khí đang ở đỉnh điểm của sự hân hoan, thì đột nhiên, có một sự xáo động nhỏ ở phía cuối thảm đỏ.

Mọi ánh đèn flash đang tập trung vào một ngôi sao hạng A vừa tới, bỗng đồng loạt quay ngoắt về một hướng. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.

Một chiếc Maybach màu đen tuyền, dòng xe mà ở Hải Châu này chỉ đếm trên đầu ngón tay, lặng lẽ dừng lại. Quản gia Trần Cẩn trong bộ lễ phục chỉnh tề bước xuống, vòng qua xe và mở cửa sau một cách đầy kính cẩn.

Một đôi giày cao gót pha lê của Jimmy Choo bước ra đầu tiên, lấp lánh dưới ánh đèn như những vì sao. Tiếp đó, một người phụ nữ từ từ xuất hiện.

Cả đám đông như nín thở.

Cô mặc một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, thiết kế ôm sát, tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Tà váy dài quét đất, nhưng phần lưng khoét sâu táo bạo lại để lộ ra tấm lưng trần trắng nõn, quyến rũ đến chết người. Mái tóc đen được búi cao kiêu hãnh, khuôn mặt được trang điểm tinh xảo, đặc biệt là đôi môi màu đỏ thẫm và đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng.

Cô không mang theo trang sức rườm rà, chỉ có đôi hoa tai kim cương nhỏ và một chiếc vòng tay mỏng manh, nhưng khí chất toát ra từ cô lại lấn át tất cả những viên kim cương lộng lẫy nhất trong bữa tiệc. Cô không giống một người đến dự tiệc. Cô giống một nữ hoàng đang tuần du lãnh địa của mình.

"Là ai vậy? Minh tinh nào sao? Sao tôi chưa từng thấy mặt?"

"Khí chất đó... không phải người thường đâu. Chắc chắn là thiên kim của một gia tộc lớn nào đó."

Giữa những lời bàn tán, người phụ nữ đó bắt đầu sải bước trên thảm đỏ. Cô đi rất chậm, mỗi bước đi đều vững vàng, đầy quyền lực. Ánh mắt cô không nhìn vào ống kính máy ảnh, cũng không để tâm đến những lời xì xào. Ánh mắt ấy xuyên qua đám đông, khóa chặt vào một điểm duy nhất – nơi gia đình Mạc đang đứng.

Nụ cười trên mặt Mạc Vỹ Khang, Lâm Yến Nhi, bà Mạc Lan và Mạc Lệ Sa đồng loạt cứng đờ.

Họ sững sờ.

Kinh ngạc.

Và không thể tin vào mắt mình.

Người phụ nữ đó... chính là Hoàng Kiều Anh!

Sao cô ta lại ở đây? Sao cô ta lại có bộ dạng này? Bà nội trợ quê mùa, lôi thôi mà họ quen biết đã đi đâu rồi? Người phụ nữ trước mặt họ vừa xa lạ, vừa quen thuộc, và toát ra một cảm giác nguy hiểm khiến họ bất giác bất an.

Hoàng Kiều Anh đã đi tới trước mặt họ. Cô dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.

"Giám đốc Mạc," cô cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo, "tổ chức tiệc lớn như vậy, sao lại không gửi thiệp mời cho người vợ đã cùng anh đi qua ba năm gian khó? Tôi chỉ đành tự mình đến chúc mừng thôi."

Câu nói của cô không lớn, nhưng lại như một quả bom nổ giữa sảnh tiệc. "Người vợ"? Tất cả mọi người đều quay sang nhìn nhau, rồi nhìn Mạc Vỹ Khang với vẻ khó hiểu.

Mạc Vỹ Khang mặt mày tái đi, rồi nhanh chóng chuyển sang giận dữ. Bị bẽ mặt trước đám đông, hắn nghiến răng, cố giữ bình tĩnh. "Hoàng Kiều Anh, cô đến đây làm gì? Giữa chúng ta đã không còn gì cả."

"Ồ, không còn gì sao?" Hoàng Kiều Anh nghiêng đầu, ánh mắt ngây thơ một cách đáng sợ. "Vậy mà tôi cứ tưởng chúng ta vẫn còn chút quan hệ đấy. Ít nhất là quan hệ chủ nợ và con nợ."

Lâm Yến Nhi thấy tình hình không ổn, vội vàng siết chặt tay Mạc Vỹ Khang, bước lên một bước, cố tỏ ra mình là bà chủ. "Chị Kiều Anh, chị và anh Khang đã ly hôn rồi. Đây là tiệc của Mạc thị, không phải nơi chị nên đến để gây rối."

Hoàng Kiều Anh lúc này mới liếc mắt nhìn Lâm Yến Nhi, một cái nhìn từ trên xuống dưới đầy đánh giá, như thể đang xem một món hàng không rõ xuất xứ. "Gây rối? Tôi chỉ đến để chúc mừng thôi mà. Hay là..." cô cười khẽ, "cô đang sợ tôi?"

"Sợ?" Lâm Yến Nhi như bị dẫm phải đuôi. "Tôi có gì phải sợ một người vợ cũ bị đá ra khỏi cửa chứ?"

"Vậy thì cô là ai mà có tư cách thay chủ nhà tiếp khách ở đây?" Hoàng Kiều Anh hỏi ngược lại, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng từng chữ như một cái tát vô hình.

Bà Mạc Lan lúc này đã không thể nhịn được nữa. "Mày... con tiện nhân này! Mày đến đây để phá đám phải không? Bảo an đâu! Bảo an đâu! Đuổi nó ra ngoài cho tôi! Đừng để nó làm ô uế nơi này!"

Mạc Lệ Sa cũng hét lên. "Đúng vậy! Đuổi cô ta đi! Chắc chắn là cô ta lẻn vào đây!"

Hai nhân viên bảo an của khách sạn lập tức tiến tới. Nhưng khi đối diện với khí chất và ánh mắt lạnh như băng của Hoàng Kiều Anh, họ lại có chút do dự, không dám tùy tiện ra tay.

Mạc Vỹ Khang thấy vậy càng thêm mất mặt, hắn gầm lên. "Còn không mau đuổi cô ta đi! Cô ta không có thiệp mời!"

Các nhân viên bảo an nhìn nhau, đành phải tiến lên một bước.

"Thưa cô, xin cô cho xem thiệp mời. Nếu không có, mời cô ra khỏi đây cho."

Hoàng Kiều Anh không hề nao núng. Cô chỉ đứng yên, khóe môi vẫn giữ nụ cười bí ẩn.

Đúng lúc một nhân viên bảo an sắp chạm vào tay cô, một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền đột nhiên vang lên từ phía sau.

"Dừng tay!"

Tất cả mọi người đều quay lại. Tổng quản lý của khách sạn Đế Vương đang hớt hải chạy tới, trán lấm tấm mồ hôi. Ông ta không thèm để ý đến Mạc Vỹ Khang, mà đi thẳng tới trước mặt Hoàng Kiều Anh, cúi người chín mươi độ một cách đầy kính cẩn.

"Thưa cô, vô cùng xin lỗi vì sự thất lễ của nhân viên. Không biết cô đến mà chúng tôi không ra đón tiếp từ sớm."

Cả sảnh tiệc chết lặng.

Mạc Vỹ Khang, Lâm Yến Nhi, bà Mạc Lan, Mạc Lệ Sa, tất cả đều hóa đá. Tổng quản lý khách sạn Đế Vương, một người mà ngay cả Mạc Vỹ Khang cũng phải nể vài phần, lại đang cúi đầu trước Hoàng Kiều Anh?

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Vị Tổng quản lý quay sang quát đám nhân viên bảo an. "Các người có mắt không tròng à? Đây là khách quý nhất của khách sạn Đế Vương chúng tôi tối nay! Mau lui ra!"

Sau đó, ông ta lại quay về phía Hoàng Kiều Anh, thái độ càng thêm cung kính.

"Thưa cô, phòng VIP ở tầng trên đã được chuẩn bị xong theo yêu cầu của chú Cố. Ngài Trịnh tổng cũng vừa đến, và đang đợi cô ở đó ạ."

Chú Cố? Trịnh tổng?

Những cái tên này như sấm sét đánh thẳng vào đầu Mạc Vỹ Khang. Chú Cố là một trong Tứ Đại Trụ của Đế Kinh, một nhân vật mà hắn có mơ cũng không dám với tới. Còn Trịnh tổng... chẳng lẽ là...

Như để xác nhận suy nghĩ của hắn, vị Tổng quản lý nói tiếp.

"Tổng tài Trịnh Quân Vũ của tập đoàn Trịnh thị, thưa cô."


Comments

Popular posts from this blog

Lửa Thử Lụa – Chương 01: Xưởng lụa "Vân Diệp"

Mục lục truyện – Lửa Thử Lụa – Truyện ngôn tình hiện đại cảm động (48 chương)

Mục lục truyện - Bàn Cờ Đế Vương - Truyện Ngôn Tình Ngắn