Cô Vợ Giấu Mặt Của Tổng Tài - Chương 3: Cuộc Sống "Nghèo Khó" Và Sự Thích Nghi

 Chương 3: Cuộc Sống "Nghèo Khó" Và Sự Thích Nghi

Thủ tục đăng ký kết hôn diễn ra nhanh chóng và lạnh nhạt đến không ngờ. Không có hoa, không có lời chúc phúc, chỉ có hai con người xa lạ đặt bút ký vào một tờ giấy mang tính ràng buộc pháp lý. Ngay sau đó, Lâm Tiểu xách chiếc vali nhỏ của mình, chính thức dọn đến căn hộ "thuê" của Lục Tranh Hàn.

Căn hộ nằm ở một khu chung cư trông có vẻ tươm tất, an ninh tốt hơn nhiều so với nơi cô ở trọ trước đây. Bên trong, nội thất được bài trí theo phong cách tối giản nhưng tinh tế. Mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp, và dù Lục Tranh Hàn nói rằng đây là đồ cũ chủ nhà để lại, Lâm Tiểu vẫn cảm nhận được chất lượng vượt trội của từng món đồ, từ chiếc tủ lạnh không gây tiếng ồn cho đến bộ sofa êm ái.

"Anh cứ tự nhiên, tôi dọn dẹp một chút," Lâm Tiểu nói, mở vali và sắp xếp quần áo của mình vào một góc tủ.

Lục Tranh Hàn chỉ "ừ" một tiếng, rồi thản nhiên ngồi phịch xuống sofa, mở TV và bắt đầu chìm đắm vào thế giới game trên màn hình lớn.

Cuộc sống chung của họ bắt đầu như thế.

Mỗi sáng, khi Lục Tranh Hàn còn đang ngủ say, Lâm Tiểu đã dậy, chuẩn bị bữa sáng đơn giản rồi vội vã khoác lên mình bộ đồng phục của công ty giao đồ ăn. Cô làm việc quần quật từ sáng đến tối mịt, tranh thủ nhận thêm đơn để kiếm thêm thu nhập. Mỗi tối, khi cô trở về với cơ thể rã rời, hình ảnh quen thuộc chào đón cô luôn là Lục Tranh Hàn trong bộ dạng lười biếng, mắt không rời màn hình game, xung quanh là vỏ bánh và lon nước ngọt.

Ban đầu, cô có chút khó chịu. Nhưng rồi cô lại tự nhủ, anh ta đang thất nghiệp, tâm trạng không tốt cũng là điều dễ hiểu. Hơn nữa, cô đã chấp nhận cuộc hôn nhân này, chấp nhận cả hoàn cảnh của anh. Nghĩ đến ông nội Lục và lời hứa sẽ cùng anh gánh vác, cô lại nén tiếng thở dài, lẳng lặng dọn dẹp "bãi chiến trường" của anh rồi vào bếp chuẩn bị bữa tối.

"Lục Tranh Hàn, ăn cơm," cô gọi.

Anh lơ đãng đáp lại mà không hề quay đầu. Mãi đến khi cô phải nhắc lần thứ ba, anh mới uể oải rời khỏi ghế, ngồi vào bàn ăn.

Bữa ăn của họ luôn rất tiết kiệm, chủ yếu là rau và đậu phụ, thỉnh thoảng mới có một chút thịt. Lâm Tiểu ăn rất nhanh, trong đầu vẫn còn tính toán các khoản chi tiêu. Cô nhìn người đàn ông đối diện, anh ăn uống rất từ tốn, dáng vẻ tao nhã đó hoàn toàn không hợp với hình ảnh một kẻ thất nghiệp lười biếng mà anh đang cố thể hiện.

"Lục Tranh Hàn," cô lên tiếng. "Từ ngày mai, chúng ta phải tiết kiệm hơn nữa. Tiền điện tháng này hơi cao. Anh chơi game xong nhớ tắt máy, đừng để chế độ chờ." 

Anh ngẩng lên, ánh mắt có chút gì đó khó dò. "Phiền phức."

"Không phiền phức," cô kiên quyết. "Chúng ta còn một khoản nợ phải trả. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó." 

Lục Tranh Hàn không nói gì thêm, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Anh âm thầm quan sát cô. Anh thấy cô ghi chép mọi khoản chi tiêu vào một cuốn sổ nhỏ. Anh thấy cô tận dụng nước vo gạo để tưới cho chậu cây xương rồng nhỏ mà cô mang đến đặt trên bệ cửa sổ. Chậu cây đó gai góc, kiên cường, hệt như chính con người cô vậy. Anh thấy cô cẩn thận phân loại rác tái chế để bán lấy vài đồng bạc lẻ.

Những hành động nhỏ nhặt đó, trong mắt anh, lại vô cùng đáng giá. Cô không hề than vãn, không hề tỏ ra khinh miệt cuộc sống "nghèo khó" này. Ngược lại, cô còn đang cố gắng vun vén cho nó bằng tất cả sự chân thành và tinh thần trách nhiệm của mình. Lời nhắc nhở tiết kiệm của cô, không phải là sự cằn nhằn của một người vợ hám lợi, mà là sự lo toan thực sự của một người đồng hành.

Một buổi tối, Lâm Tiểu về nhà muộn hơn thường lệ. Cô mệt mỏi đặt hộp cơm lên bàn, nhìn Lục Tranh Hàn vẫn đang dán mắt vào màn hình. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đi tắm rồi quay ra ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu kiểm tra sổ sách.

Lục Tranh Hàn liếc nhìn cô. Dưới ánh đèn vàng, bóng lưng cô trông thật nhỏ bé và gầy gò. Anh chợt cảm thấy, màn kịch của mình có lẽ đã đi hơi xa.

Lâm Tiểu gập cuốn sổ lại, xoa xoa hai bên thái dương đang đau nhức. Cô nhìn sang người đàn ông vẫn đang say sưa với thế giới ảo. Một tiếng thở dài bất lực thoát ra từ lồng ngực cô. Cô đã hứa sẽ cùng anh gánh vác, nhưng nếu anh cứ tiếp tục "lười biếng" và "buông xuôi" thế này, tương lai của họ sẽ đi về đâu?

Cô đứng dậy, bước đến bên cạnh anh. Cô không tắt TV, cũng không nói gì, chỉ đứng đó nhìn anh. Cảm nhận được sự hiện diện của cô, Lục Tranh Hàn cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình.

"Chuyện gì?" anh hỏi, giọng có chút mất kiên nhẫn.

Lâm Tiểu nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng lập lòe từ trò chơi điện tử. Cô tự hỏi, liệu sự kiên nhẫn và bao dung của mình có đủ sức để "cải tạo" được người đàn ông này không? Hay cô sẽ gục ngã trước khi bản hợp đồng một năm kết thúc?

Đọc chương tiếp theo.

👉 Nghe giọng đọc cảm xúc tại:  Tập 1  Cô Vợ Giấu Mặt Của Tổng Tài

Comments

Popular posts from this blog

Lửa Thử Lụa – Chương 01: Xưởng lụa "Vân Diệp"

Mục lục truyện – Lửa Thử Lụa – Truyện ngôn tình hiện đại cảm động (48 chương)

Mục lục truyện - Bàn Cờ Đế Vương - Truyện Ngôn Tình Ngắn