Cô Vợ Giấu Mặt Của Tổng Tài - Chương 4: Cuộc Gọi Định Mệnh Và Sự Thử Thách Mới

 Chương 4: Cuộc Gọi Định Mệnh Và Sự Thử Thách Mới

Sau vài tuần sống chung, Lâm Tiểu nhận ra một vấn đề. Căn hộ này, dù tươm tất, thực sự quá nhỏ. Chỉ có một phòng ngủ, nên cô đành phải trải nệm ngủ ở phòng khách, trong khi Lục Tranh Hàn chiếm giữ căn phòng duy nhất. Hơn nữa, nếu sau này ông nội Lục muốn đến ở cùng một thời gian, sẽ không có chỗ cho ông. Với tinh thần trách nhiệm của một người đã ký vào hợp đồng hôn nhân, cô quyết định phải tìm một nơi ở mới, rộng rãi hơn một chút nhưng giá thuê vẫn phải chăng.

Cô cầm điện thoại lên, tìm số của Lục Tranh Hàn và gọi.

"Tút... tút... tút..."

Tín hiệu máy bận.

Có lẽ anh đang nói chuyện với ai đó, cô nghĩ vậy và tiếp tục công việc của mình. Nửa tiếng sau, cô gọi lại. Vẫn là tiếng tút tút đều đều và vô tình đó.

Cả buổi tối hôm đó, Lâm Tiểu đã thử gọi cho anh thêm năm lần nữa, nhưng kết quả vẫn không thay đổi. Một sự bối rối và lo lắng mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng cô. Điện thoại anh hỏng sao? Hay anh đã xảy ra chuyện gì?

Sáng hôm sau, trong giờ nghỉ trưa tại một quán ăn bình dân, cô không thể chịu đựng được sự im lặng đáng ngờ này nữa. Cô quay sang một người đồng nghiệp, mỉm cười ngại ngùng.

"Chị ơi, em mượn điện thoại gọi một cuộc được không? Điện thoại em hình như có vấn đề."

Người đồng nghiệp vui vẻ đồng ý. Lâm Tiểu hít một hơi thật sâu, bấm dãy số quen thuộc. Tim cô đập thình thịch khi áp điện thoại lên tai.

Một giây, hai giây...

"Tút... tút... rèeeng... rèeeng..."

Tiếng chuông chờ quen thuộc vang lên, kéo dài và rõ ràng.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Tiểu cảm thấy máu trong người như đông lại. Ngạc nhiên, bối rối, và rồi một cơn tức giận nóng hổi bùng lên trong lồng ngực. Anh không gặp chuyện gì cả. Điện thoại anh không hỏng. Anh đã chặn số của cô.

Hành động này... thật quá trẻ con! Anh ta nghĩ cô là ai mà lại giở trò "chiến tranh lạnh" này ra chứ?

Cô trả lại điện thoại, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh để đồng nghiệp không nhận ra. Nhưng bên trong, một trận cuồng phong đang gào thét. Cô tức giận vì sự ấu trĩ của anh, nhưng cũng cảm thấy bất lực. Cô không thể cứ thế bỏ cuộc. Cô đã hứa sẽ chăm sóc anh, sẽ cùng anh gánh vác. Lời hứa với ông nội Lục vẫn còn đó. Trách nhiệm của cuộc hôn nhân hợp đồng này không cho phép cô lùi bước chỉ vì một hành động ngớ ngẩn của anh.

Ngồi một mình trong góc quán, Lâm Tiểu mở danh bạ điện thoại. Cô lướt qua những cái tên, và dừng lại ở một cái tên được lưu một cách đặc biệt: "Ông nội". Đó là số điện thoại mà ông nội Lục đã đưa cho cô trong lần đầu gặp mặt, dặn dò cô nếu có chuyện gì khó khăn cứ gọi cho ông. Cách lưu tên thân thương này xuất phát từ sự tôn trọng chân thành của cô dành cho ông, người lớn tuổi duy nhất trong "gia đình" này mà cô có cảm tình.

Cô do dự một lúc, rồi quyết định nhấn nút gọi.

Trong một biệt thự sang trọng khác, Lục Tranh Hàn đang ngồi trên sofa, nhàn nhã nhấp một ngụm trà. Chiếc điện thoại đặt trên bàn, hoàn toàn im lặng. Anh biết cô đã gọi cho anh rất nhiều lần. Anh đang chờ xem, khi bị phớt lờ và đối xử một cách lạnh nhạt như vậy, cô sẽ làm gì. Liệu cô có nổi điên lên, gọi điện cho ông nội để mách lẻo? Hay cô sẽ nản lòng và bỏ cuộc? Sự kiên nhẫn của cô gái này, thực sự khiến anh có chút tò mò.

Đúng lúc đó, điện thoại riêng của anh reo lên. Là ông nội. Anh nhếch mép, bắt máy.

"Ông nội."

"Tranh Hàn," giọng ông Lục ở đầu dây bên kia có vẻ không vui. "Cháu đang làm cái trò gì vậy? Tiểu Tiểu vừa gọi cho ông, con bé nói không liên lạc được với cháu. Con bé lo lắng muốn tìm một căn nhà mới rộng rãi hơn để tiện chăm sóc cho cả cháu và ông sau này. Sao cháu lại không nghe máy?"

Lục Tranh Hàn sững sờ. Cô ấy... không hề mách lẻo. Cô ấy chỉ nói về việc tìm nhà, còn lo lắng cho cả ông.

"Cháu... cháu bận một chút."

"Bận cái gì mà bận!" ông Lục gắt lên. "Ông không cần biết cháu đang nghĩ gì, nhưng Tiểu Tiểu là một cô gái tốt. Cháu liệu mà đối xử với con bé cho đàng hoàng. Cuối tuần này, con bé hẹn đi xem nhà, cháu phải đi cùng nó. Nghe rõ chưa?"

"Vâng ạ."

Lục Tranh Hàn cúp máy, vẻ mặt đầy phức tạp. Sự thờ ơ cố tình của anh đã không khiến cô bỏ cuộc, ngược lại còn đẩy cô tìm đến một con đường khác, một con đường mà anh không thể kiểm soát. Cô gái này, sự kiên trì và khả năng giải quyết vấn đề của cô ấy, lại một lần nữa khiến anh phải nhìn cô bằng con mắt khác.

Một tin nhắn mới đến. Là của Lâm Tiểu.

"Cuối tuần, 9 giờ sáng. Em đã hẹn người môi giới. Anh nhớ đến đúng giờ."

Lục Tranh Hàn nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ngắn gọn, không một lời trách móc, chỉ có thông báo về kế hoạch đã được sắp đặt. Anh không thể không bật cười. Cô đã thắng vòng này. Cuộc chơi, dường như ngày càng thú vị.

Đọc chương tiếp theo.

👉 Nghe giọng đọc cảm xúc tại:  Tập 1  Cô Vợ Giấu Mặt Của Tổng Tài

Comments

Popular posts from this blog

Lửa Thử Lụa – Chương 01: Xưởng lụa "Vân Diệp"

Mục lục truyện – Lửa Thử Lụa – Truyện ngôn tình hiện đại cảm động (48 chương)

Mục lục truyện - Bàn Cờ Đế Vương - Truyện Ngôn Tình Ngắn