Cô Vợ Giấu Mặt Của Tổng Tài - Chương 6: Căn Nhà Nhỏ Nhất Trong Tòa Nhà

 Chương 6: Căn Nhà Nhỏ Nhất Trong Tòa Nhà

Người môi giới đã chờ sẵn ở sảnh. Anh ta mặc một bộ vest lịch sự, thái độ vô cùng chuyên nghiệp nhưng Lâm Tiểu có thể nhận ra sự kính cẩn quá mức trong ánh mắt anh ta khi nhìn Lục Tranh Hàn. Anh ta dẫn họ vào một chiếc thang máy riêng, không có bất kỳ nút bấm tầng nào khác.

"Thang máy này sẽ đi thẳng lên căn hộ của quý khách," người môi giới giải thích.

Khi cánh cửa thang máy kim loại sáng bóng từ từ mở ra, Lâm Tiểu đã không thể kìm được một hơi thở kinh ngạc.

Thứ hiện ra trước mắt cô không phải là một căn hộ, mà là cả một tầng lầu. Sàn nhà được lát bằng đá cẩm thạch trắng muốt, và ba mặt của không gian rộng lớn này là những tấm kính khổng lồ từ sàn đến trần, phô bày một tầm nhìn 360 độ bao quát toàn bộ thành phố. Ánh nắng chan hòa tràn vào, khiến mọi thứ trở nên lộng lẫy như một cung điện trên không.

Người môi giới, với một vẻ mặt tỉnh bơ như đã được lập trình sẵn, mỉm cười và giới thiệu: "Thưa anh chị, đây là căn hộ cho thuê duy nhất còn trống, cũng là căn nhỏ nhất trong tòa nhà này ạ." 

Căn nhỏ nhất? Lâm Tiểu suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Nếu đây là căn nhỏ nhất, thì những căn khác chẳng phải là cả một tòa lâu đài hay sao? Cô liếc nhìn Lục Tranh Hàn, người vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như thường, nhưng cô thấy trong đáy mắt anh ánh lên một tia thích thú khi quan sát phản ứng của cô.

Trong một khoảnh khắc, Lâm Tiểu cảm thấy choáng ngợp trước sự xa hoa này. Nhưng ngay lập tức, bản tính thực tế và sự cảnh giác đã kéo cô trở lại. Một nơi như thế này, tiền thuê chắc chắn là một con số trên trời. Cô không thể để vẻ hào nhoáng này làm mờ mắt.

Giữ vững lập trường "tiết kiệm", cô bắt đầu "diễn".

Cô khoanh tay lại, nhíu mày, đi một vòng quanh căn penthouse, vẻ mặt đầy vẻ soi xét và không hài lòng. 

"Hừm," cô tặc lưỡi. "Phong thủy ở đây không tốt lắm." 

Người môi giới ngớ người. "Dạ? Thưa chị, các chuyên gia phong thủy hàng đầu đã thiết kế nơi này..."

"Chuyên gia nào cũng có lúc sai lầm," Lâm Tiểu ngắt lời, chỉ tay về phía cửa sổ. "Cửa chính thang máy đối diện thẳng với cửa sổ lớn thế này, đây là thế 'xuyên tâm sát', tài lộc vào cửa trước sẽ trôi tuột ra cửa sau hết. Không tốt, không tốt."

Cô đi tiếp về phía khu bếp mở hiện đại. "Bếp lại đặt ở vị trí này, ngay trung tâm, là 'hỏa trung tâm', dễ gây bất hòa, ảnh hưởng đến sức khỏe. Nói chung là không hợp để làm ăn và tích lũy tiền bạc."

Cô quay lại nhìn người môi giới với vẻ mặt nghiêm trọng. "Anh có căn nào khác rẻ hơn, nhỏ hơn không? Chúng tôi không cần quá sang trọng, chỉ cần phong thủy tốt là được."

Người môi giới lúng túng thấy rõ. "Dạ thưa chị, hiện tại chỉ còn duy nhất căn này thôi ạ."

"Vậy thì giá cả thế nào?" Lâm Tiểu hỏi thẳng.

"Dạ, giá niêm yết là 60 triệu một tháng ạ, chưa bao gồm các chi phí khác." 

Lâm Tiểu như thể vừa nghe một chuyện cười. Cô lắc đầu nguầy nguậy. "60 triệu cho một căn nhà phong thủy tệ thế này ư? Không được. Giá đó quá cao."

Cô giơ sáu ngón tay lên. "6 triệu một tháng. Bao luôn phí quản lý, điện nước. Nếu được thì chúng tôi thuê, không thì thôi, chúng tôi đi xem chỗ khác. Dù sao thì chỗ này cũng không hợp với chúng tôi lắm."

Người môi giới há hốc mồm, vẻ mặt như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Anh ta lắp bắp: "Chị... chị nói đùa phải không ạ? 6 triệu... còn bao phí... Điều đó là không thể nào!"

Trong suốt màn kịch của Lâm Tiểu, Lục Tranh Hàn chỉ im lặng dựa vào tường, khoanh tay trước ngực. Anh không hề ngạc nhiên, mà ngược lại, anh cực kỳ thích thú. Anh chưa bao giờ thấy một khía cạnh nào khác của cô ngoài sự kiên cường và trách nhiệm. Hôm nay, sự tinh quái, lanh lợi và kỹ năng đàm phán xuất sắc của cô đã khiến anh phải ngạc nhiên hết lần này đến lần khác. Cô "diễn" một cách tự nhiên và đầy thuyết phục.

Ngay khi người môi giới chuẩn bị từ chối một cách dứt khoát, Lục Tranh Hàn lên tiếng, giọng nói vẫn bình thản nhưng mang theo một sức nặng không thể kháng cự.

"Được. Cứ theo giá đó." 

Cả người môi giới và Lâm Tiểu đều quay phắt lại nhìn anh. Người môi giới chết lặng, miệng vẫn còn đang há ra. Lâm Tiểu cũng sững sờ không kém. Cô chỉ đang cố gắng mặc cả để có cớ rời đi, không ngờ anh lại đồng ý một cách dễ dàng như vậy.

Lục Tranh Hàn bước tới, đứng cạnh Lâm Tiểu, đối diện với tấm kính khổng lồ. Hình ảnh của hai người họ, một cao một thấp,並肩 đứng cạnh nhau, được phản chiếu trên nền là toàn bộ thành phố hoa lệ. Hai thế giới hoàn toàn khác biệt, một giàu có tột đỉnh, một bình dị kiên cường, giờ đây lại đang đứng chung trong một khung hình, bắt đầu hòa vào làm một, dù cho một trong hai người vẫn chưa hề nhận ra. 

"Ký hợp đồng đi," anh nói với người môi giới vẫn đang hóa đá.

Lâm Tiểu nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình bên cạnh anh, một cảm giác kỳ lạ và một sự nghi ngờ sâu sắc hơn nữa lại dâng lên trong lòng. Trò chơi này, rốt cuộc là như thế nào?

Đọc chương tiếp theo.

👉 Nghe giọng đọc cảm xúc tại:  Tập 1  Cô Vợ Giấu Mặt Của Tổng Tài

Comments

Popular posts from this blog

Lửa Thử Lụa – Chương 01: Xưởng lụa "Vân Diệp"

Mục lục truyện – Lửa Thử Lụa – Truyện ngôn tình hiện đại cảm động (48 chương)

Mục lục truyện - Bàn Cờ Đế Vương - Truyện Ngôn Tình Ngắn