Bàn Cờ Đế Vương - Chương 10: Đế Vương Giá Lâm

 Chương 10: Đế Vương Giá Lâm

Câu nói của vị Tổng quản lý như một quả bom nguyên tử phát nổ ngay giữa sảnh tiệc Đế Vương.

Trong một khoảnh khắc, toàn bộ không gian vốn đang ồn ào náo nhiệt bỗng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng nhạc du dương ngừng lại. Tiếng ly champagne va vào nhau không còn. Những lời xì xào bàn tán cũng im bặt. Tất cả mọi người, từ những doanh nhân giàu có, những ngôi sao giải trí cho đến đội ngũ phóng viên, đều đồng loạt đóng băng, vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ.

Chú Cố? Tổng tài Trịnh Quân Vũ?

Hai cái tên này, một là huyền thoại của Đế Kinh, một là bá chủ tuyệt đối của Hải Châu. Đó là những nhân vật mà người bình thường cả đời cũng không có cơ hội gặp mặt, vậy mà giờ đây, họ lại có liên quan đến người phụ nữ vừa bị nhà họ Mạc đòi đuổi ra khỏi cửa?

Và Trịnh Quân Vũ… đang đợi cô ấy?

Nếu như trước đó, Mạc gia chỉ cảm thấy kinh ngạc và bối rối, thì giờ đây, cảm giác của họ chính là sợ hãi đến tận xương tủy.

Mặt Mạc Vỹ Khang trắng bệch như một tờ giấy, không còn một giọt máu. Hắn lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ nếu Lâm Yến Nhi không níu vội lấy tay hắn. Trịnh Quân Vũ! Sao có thể là Trịnh Quân Vũ? Hắn không thể nào kết nối được người phụ nữ vô dụng, chỉ biết ăn bám ở nhà suốt ba năm qua với vị đế vương thương trường khét tiếng của Trịnh thị. Đầu óc hắn quay cuồng, một cảm giác hoang đường đến phi lý bao trùm lấy hắn. Không thể nào! Chắc chắn là có sự nhầm lẫn ở đâu đó!

Lâm Yến Nhi còn thảm hơn. Lớp trang điểm đắt tiền không che được sự hoảng loạn và ghen tị đang trào dâng trong mắt cô ta. Cô ta biết rõ hơn ai hết, Trịnh Quân Vũ là một sự tồn tại thế nào. Địa vị ngôi sao hạng B, những mối quan hệ trong giới giải trí mà cô ta vẫn luôn tự hào, trước mặt người đàn ông đó, chẳng khác gì cát bụi. Làm sao Hoàng Kiều Anh lại có thể quen biết một nhân vật như vậy?

Bà Mạc Lan và Mạc Lệ Sa thì hoàn toàn ngây dại. Họ có thể không hiểu hết về quyền lực của Trịnh thị, nhưng chỉ cần nhìn vào phản ứng của tất cả mọi người xung quanh, họ cũng biết mình vừa đắc tội với một nhân vật không thể đắc tội.

Đúng lúc đó, đám đông ở cửa chính đột nhiên im lặng rồi tự động dạt ra hai bên, tạo thành một lối đi.

Một người đàn ông xuất hiện.

Anh ta mặc một bộ vest được may đo thủ công màu xanh navy đậm, không có bất kỳ hoa văn hay chi tiết thừa thãi nào, nhưng chất liệu vải cao cấp và đường cắt may hoàn hảo lại toát lên một sự sang trọng và quyền lực tuyệt đối. Trên cổ tay anh ta là một chiếc đồng hồ Patek Philippe đơn giản nhưng tinh xảo.

Người đàn ông đó rất cao, vóc dáng hoàn hảo như một người mẫu quốc tế. Gương mặt anh ta đẹp như một tác phẩm điêu khắc của vị thần Hy Lạp, với sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng và đường viền hàm sắc cạnh. Nhưng thứ thực sự khiến người khác phải nín thở không phải là vẻ ngoài, mà là khí chất của anh ta.

Đôi mắt anh ta sâu như biển đêm, lạnh lùng, thâm trầm, mang theo một sự uy áp bẩm sinh khiến người khác không dám nhìn thẳng. Anh ta bước đi không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều như giẫm lên nhịp tim của những người có mặt. Xung quanh anh ta dường như có một trường khí vô hình, một trường khí của kẻ bề trên, của một vị đế vương bẩm sinh.

Đó chính là Trịnh Quân Vũ.

Đi bên cạnh anh ta, nhưng lại khép nép lùi lại nửa bước, là ngài Peterson, CEO của tập đoàn A&T, nhân vật quan trọng thứ hai của buổi tiệc. Nhưng giờ đây, hào quang của vị CEO ngoại quốc này đã hoàn toàn bị lu mờ. Tất cả mọi ánh mắt, mọi sự chú ý, đều dồn cả vào người đàn ông châu Á đang tiến vào.

Ánh mắt lạnh lùng của Trịnh Quân Vũ quét một vòng khắp sảnh tiệc. Anh ta hoàn toàn phớt lờ Mạc Vỹ Khang và những người khác đang đứng như trời trồng. Ánh mắt anh ta chỉ dừng lại khi tìm thấy bóng dáng của Hoàng Kiều Anh.

Và rồi, một cảnh tượng khiến tất cả mọi người phải khắc cốt ghi tâm đã xảy ra.

Tảng băng ngàn năm trên mặt Trịnh Quân Vũ đột nhiên tan chảy. Sự lạnh lùng và uy áp biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó là một nụ cười ấm áp, một sự dịu dàng và cưng chiều không hề che giấu. Nụ cười đó, sự thay đổi đó, chỉ dành cho một người duy nhất.

Anh bước thẳng về phía Hoàng Kiều Anh. Đám đông tự động tách ra, nhường đường cho đế vương đến với nữ hoàng của mình.

"Xin lỗi, anh đến muộn."

Anh dừng lại trước mặt cô, giọng nói trầm thấp, dịu dàng, đủ để phá vỡ sự im lặng của cả khán phòng.

Hoàng Kiều Anh ngẩng đầu lên, trong mắt ánh lên một ý cười tinh nghịch. "Không muộn, vừa đúng lúc."

Cuộc đối thoại ngắn ngủi, thân mật của họ như một lời tuyên bố đanh thép hơn vạn lời nói. Mối quan hệ của họ không cần phải giải thích thêm.

Lúc này, Trịnh Quân Vũ mới chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt anh ta lần nữa trở lại vẻ lạnh lẽo, vô cảm. Anh ta nhìn Mạc Vỹ Khang, một cái nhìn không có chút cảm xúc nào, nhưng lại mang theo một sự áp đảo kinh hoàng. Anh ta không nói một lời sỉ nhục nào, nhưng cái nhìn đó còn đáng sợ hơn ngàn vạn lời chửi rủa. Nó giống như một con sư tử đang nhìn một con kiến hôi dám bén mảng đến lãnh địa của nó.

Mạc Vỹ Khang cảm thấy hai chân mình mềm nhũn, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Hắn muốn mở miệng nói gì đó, một lời giải thích, một lời chào hỏi, nhưng cổ họng lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Ngài Peterson, lúc này đã hiểu ra vấn đề, cũng bước tới. Ông ta nhìn Mạc Vỹ Khang với ánh mắt hoàn toàn khác, đầy vẻ phán xét và thất vọng.

"Giám đốc Mạc," ngài Peterson nói bằng tiếng Anh, "có vẻ như tối nay có một vài vị khách mà cậu đã đối xử không được phải phép cho lắm. Tôi nghĩ, về bản hợp đồng, chúng ta cần phải nói chuyện lại một cách nghiêm túc."

Trịnh Quân Vũ không còn để tâm đến vở kịch đang diễn ra. Anh quay sang Hoàng Kiều Anh, khẽ đưa tay ra. "Chắc em cũng không có hứng thú với những chuyện nhàm chán này nữa. Chúng ta lên trên thôi."

Hoàng Kiều Anh mỉm cười, đặt bàn tay thon dài của mình vào lòng bàn tay ấm áp của anh.

Khi họ quay người, sánh bước bên nhau đi về phía cầu thang lớn, Hoàng Kiều Anh khẽ liếc mắt nhìn lại. Ánh mắt cô lướt qua Mạc Vỹ Khang đang đứng chết trân, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, lướt qua Lâm Yến Nhi đang run rẩy, và cuối cùng là bà Mạc Lan và Mạc Lệ Sa với vẻ mặt ngơ ngác, hoảng loạn.

Ánh mắt cô không có sự đắc thắng, chỉ có sự thương hại nhàn nhạt.

Bọn họ, đã thua rồi. Thua một cách thảm hại ngay từ khi ván cờ còn chưa bắt đầu.

Trịnh Quân Vũ và Hoàng Kiều Anh rời đi, để lại một sảnh tiệc hỗn loạn. Những lời xì xào bàn tán giờ đã bùng nổ. Những chiếc máy ảnh chĩa về phía Mạc gia như những họng súng. Đêm nay vốn là đêm huy hoàng nhất của Mạc Vỹ Khang, giờ đây đã trở thành cơn ác mộng tồi tệ nhất trong cuộc đời hắn. Nền móng cho sự nghiệp và danh vọng mà hắn vừa xây nên, chỉ trong vài phút, đã hoàn toàn sụp đổ.

Comments

Popular posts from this blog

Lửa Thử Lụa – Chương 01: Xưởng lụa "Vân Diệp"

Mục lục truyện – Lửa Thử Lụa – Truyện ngôn tình hiện đại cảm động (48 chương)

Mục lục truyện - Bàn Cờ Đế Vương - Truyện Ngôn Tình Ngắn